Phòng 133

Truyện ma Phòng 133

One-shot

***

Sẽ là thiếu sót rất lớn nếu tôi không nhắc đến những người hàng xóm sống quanh căn hộ của mình. Như đã liệt kê từ đầu, ngoài tôi thì còn ba hộ gia đình khác đang sống ở đây, vậy mà sau hơn một tháng chuyển đến, tôi vẫn chưa làm quen được với bất cứ ai cùng tầng. Họ thuộc tuýp người đi sớm về khuya, tôi đoán thế, vì mỗi sáng đi làm tôi đều thấy cửa nhà nào cũng treo một chiếc khóa khá to. Còn lúc về thì thường rất trễ, có khi 10h tối tôi mới nghe thấy tiếng khóa cửa leng keng ngoài hành lang. Nhưng có một điều lạ là tuyệt nhiên, tôi chưa từng nghe thấy tiếng cửa mở ở phòng bên cạnh.
Căn hộ của tôi nằm ở cuối dãy, cầu thang máy đặt giữa hành lang, muốn tới đó tôi phải đi qua phòng bên cạnh, hay còn gọi là phòng 133. Lần trước tôi đã kể rằng mình nghe thấy tiếng nước róc rách bên đó, không rõ là cấu trúc phòng ấy có giống bên tôi không, nhưng bản thân vẫn đinh ninh là trong phòng có người ở. Vì vậy tôi cũng muốn sang hỏi thăm họ một câu, hàng xóm sát vách, tối lửa tắt đèn có nhau, đều là người lớn nên tiếc gì câu nói. Sau khoảng vài tuần rình rập, cuối cùng tôi cũng có được cơ hội gặp mặt họ.
Hôm đó là chủ nhật, buổi sáng tôi đi viện thăm thằng Duy, tới đầu giờ chiều thì về. Phòng 133 có điểm khác với các phòng xung quanh, đó là nó chỉ có duy nhất một lớp cửa gỗ, trong khi nhà nào cũng phải có thêm một cánh cửa sắt rào bên ngoài, ngay như phòng tôi cũng vậy. Có thể nhìn khóa để biết nhà có người hay không, riêng bên hàng xóm này thì lúc nào cũng đóng im ỉm, cửa khóa hay không cũng không rõ.
Trong lúc đang ngồi phòng khách xem tivi, lâu lâu tôi lại nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ bức tường sau kệ tủ. Ban đầu tôi không để ý, vì là chương trình yêu thích nên tôi mải xem, nhưng tới lúc nghe thấy âm thanh đó, tôi gần như bị nó thu hút. Nếu ai đó vô tình nghe thấy tiếng gì lặp đi lặp lại cùng tần suất trong một khoảng thời gian, tự nhiên người ấy sẽ nảy sinh suy nghĩ về tiếng động đó. Với tôi thì còn một nguyên nhân nữa khiến bản thân phải chú ý, bên kia bức tường là nhà hàng xóm, có động tức là họ đang ở nhà, hôm nay còn là ngày nghỉ nên tôi nhận ra đây là lúc thích hợp để tiến tới kết tình hàng xóm.
Tôi mang theo ít hoa quả, nghĩ cũng đã gần 3h chiều, chắc sẽ không phiền nếu tôi gọi cửa vào lúc này. Đứng trước cửa phòng 133, tôi bấm chuông, bên trong có tiếng đính đong, nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy ai ra mở. Vừa rồi ở phòng khách, tôi nghe tiếng động lạ kia chưa rõ, ra tới cửa mới thấy, đây là tiếng “lọc cọc”, từng hồi chậm rãi, giống như có cái gì đang quay từng vòng bên trong phát ra. Nói đến cái có thể quay tròn mà kêu thành tiếng, tôi đoán ngay được là quạt trần, trong phòng khách của tôi cũng có một cái như thế.
Rõ ràng là phải có người mới bật được quạt trần, nếu như đã bật quạt thì người đó phải ở ngoài phòng khách, mà chuông cửa to như thế không có chuyện họ không nghe thấy, Tôi suy luận một chút, thấy đúng lắm nên quyết định bấm chuông lần nữa, quả thực là sau đó vẫn không ai ra mở cửa. Ngay cả một tiếng dép lê bên trong cũng không thấy, tất cả chỉ là một chuỗi những tiếng “lọc cọc” kéo dài. Bị điếc hay sao vậy, tôi nghĩ mà bực mình, sau ít phút thì đành hậm hực cầm túi hoa quả về phòng.
Họ có thể thấy tôi qua lỗ cửa nên không muốn mở, mấy người thành phố bây giờ khó làm thân lắm, chắc họ ngại bị nhờ vả. Tôi càng nghĩ càng khó chịu, không như hồi còn ở Thái Nguyên, cả khu tập thể gần trăm con người, ai tôi cũng quen hết. Mà tiếng “lọc cọc” bên đó cứ như trêu ngươi tôi, ngồi trong nhà mình cũng không yên. Tôi tính tắt tivi đi ra ngoài, bỗng từ đâu tôi lại nảy ra một suy nghĩ, thực sự nó khiến tôi phải lưu tâm.
Vốn quạt trần của tôi cũng từng kêu như vậy, nhưng đó là hồi đầu tôi mới chuyển đến. Bật một lúc mà nghe nó kêu khó chịu quá, tôi để được ba bốn ngày rồi cũng phải đi mua dầu về tra, là do lâu không dùng nên máy bị khô. Quả nhiên sau đó quạt chạy êm ru, nếu cứ để nguyên thì trời nóng mấy tôi cũng không muốn bật, thực sự rất đau đầu. Thế mà bây giờ nhà bên cạnh lại có thể để quạt kêu to như vậy, không phải bị điếc thì cũng là người có sức chịu đựng phi thường.
Suy nghĩ ấy kéo theo một giả thiết, có chắc đó là tiếng quạt trần không? Tôi bị câu hỏi trong đầu dồn tới mức áp tai vào tường, nín thở lắng nghe động tĩnh ở bên đó. Giờ nghĩ lại tôi thấy mình như bị điên vậy. Được một lát, tôi nhận ra tiếng “lọc cọc” kia phát ra rất chậm, tức là một vòng quay của nó lâu hơn bình thường, so với bật quạt số nhỏ nhất cũng không chậm bằng. Hoặc là cánh quạt bị treo một vật có trọng lượng đủ khiến nó trĩu xuống, trục quay bị lệch dẫn đến tiếng kêu kéo dài hơn. Còn nữa, tôi hoàn toàn không nghe thấy gì khác ngoài tiếng “lọc cọc”, nếu bỏ âm thanh ấy đi thì bên kia chỉ là một mảnh tĩnh lặng.
Như vậy có tính là bất thường không? Qua một tháng sống tại đây, tôi nhận ra rằng những chuyện kỳ quái này không chỉ diễn ra trong căn phòng của tôi, những người khác có thể cũng gặp phải trường hợp tương tự. Và nhà hàng xóm hẳn là không phải ngoại lệ, tiếng động này vô cùng khả nghi, trực giác nói cho tôi biết mình không được bỏ qua nó. Dù chưa biết sẽ phải làm gì nhưng trước mắt tôi muốn xác minh được nguồn phát ra tiếng động trong căn phòng kia.
Đắn đo giây lát, tôi nhìn đồng hồ, 14h59 p.m, tức là 2h59 chiều, thời gian có vẻ trôi chậm hơn tôi tưởng. Nhưng dẫu sao lúc đó vẫn đang là ban ngày, những chuyện mờ ám thường không xuất hiện vào thời điểm như vậy được. Thế là tôi quay lại cửa phòng 133, đầu tiên là cứ bấm chuông trước đã. Nếu như trong phòng có người, chắc chắn họ sẽ không chịu được việc bị bấm chuông làm phiền quá nhiều. Tôi bấm liền một lúc năm sáu lần, sau đó áp tai vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên trong. 
Quá trình diễn ra tầm một phút, mắt tôi nhìn chếch xuống tay vặn cửa, đơn giản là nhìn để tập trung thính giác phát hiện thay đổi bên trong kia, nhưng đúng lúc mất cảnh giác nhất đó lại có chuyện bất thường xảy ra. Tay vặn cửa chuyển động. Đó là kiểu tay quai, nếu ở trong vặn xuống thì bên ngoài cũng nhìn thấy, ngay lập tức tôi giật mình, vì tai tôi vẫn đang dán vào cửa, mà đó giờ không hề nghe thấy tiếng động nào khác. Đột ngột tới mức tôi chẳng kịp nghĩ ra nên làm gì khi người ta bắt gặp mình đang lén lút nghe trộm họ, tất cả những gì tôi làm lúc đó chỉ là nuốt vội một ngụm nước miếng và nhìn cái khe cửa ngày càng mở rộng.
Thứ tôi nhận biết được đầu tiên là màu sắc u ám ở bên trong, trời chiều nắng như đổ lửa mà sau cánh cửa này hoàn toàn tối tăm. Tối tới lạnh người, hoặc do không khí trong phòng tỏa ra mà tôi chợt rùng mình, bất giác toàn thân nổi gai ốc. Cửa cứ thế mở ra mà không thấy người nào xuất hiện. Tôi đoán là họ buông rèm, vì phòng tôi cũng có một dãy rèm cửa, nếu kéo hết xuống thì trong phòng cũng sẽ tối y như vậy. Dần dần tôi thấy được vài tia sáng, đúng là họ buông rèm kín mít các cửa sổ, có rất ít ánh nắng lọt qua được kẽ vải, lượng ánh sáng yếu ớt đó chỉ chiếu cho tôi xem được một phần toen hoen trong phòng.
Phần ánh sáng đó vừa đẹp lại là chính từ khe hở nhìn vào, thẳng tầm mắt tôi. Sau vài giây cửa mở, tôi không di chuyển, cũng không thay đổi tư thế, vẫn đứng sát cửa và dùng ánh mắt kẻ gian bị bắt tại trận nhìn vào. Có bộ bàn ghế đối diện cửa sổ, tôi thấy một chiếc ghế đã được đẩy ra giữa nhà, nhưng không có ai ngồi đó. Giữa nhà là một khoảng trống, chắc người ta sẽ không ngồi đấy, họ có thể dùng nó để kê chân khi với đến chỗ nào khá cao. Và tôi đưa mắt thẳng từ ghế lên trần nhà. Quạt trần đang quay, rất chậm, tôi chỉ thấy được một cánh quạt chĩa ra, hết cánh này đến cánh khác, tốc độ quả thực không gì đong đếm được.
Nó quay tới cánh thứ ba thì tôi phải trợn mắt, lúc bấy giờ cái mà tôi thấy không chỉ là cánh quạt, có một thứ được treo trên đó, thân hình kéo dài từ trên trần xuống. Nhìn hình dạng thì tôi nghĩ tới một người, có thể là chưa trưởng thành, cổ nối với cánh quạt qua một đoạn dây, đầu cúi sâu, tay buông thõng và chân thả lơ lửng giữa không trung. Cánh quạt chịu sức nặng nên trĩu xuống, bằng một cách nào đó mà nó vẫn quay, đáng nhẽ nó phải bị trọng lượng người kia cản lại. Hoặc là thứ treo trên đó không phải là người.
Đợi tôi nghĩ xong thì quạt đã quay tới cánh khác, nếu như bình thường tôi sẽ đẩy cửa mà vào xem. Nhưng trước một hoàn cảnh đặc biệt, trong không gian ma quái như vậy, tôi đoán rằng đây là một cái bẫy. Cửa không thể tự mở, bên trong dường như không có người, hơn nữa cái bóng đen kia còn rất đáng ngờ, nếu có ai đó giết người rồi muốn dụ đổ oan cho tôi, tốt nhất vẫn phải giữ nguyên hiện trường.
Sau khi quay hết hai cánh quạt, cánh thứ ba lại xuất hiện, bóng đen kia từ từ ló ra, không hiểu sao tôi thấy tư thế của nó đã thay đổi. Cụ thể là mấy giây trước đầu nó chỉ còn là một khối đen không phân rõ tóc tai mặt mũi, tới lúc này thì tôi đã thấy được chi tiết. Mắt người đó mở thao láo, giữa bóng tối mờ mờ bất thình lình hiện ra một khuôn mặt nhợt nhạt, mà khuôn mặt đó không biết là của người hay của ma. 
Tôi chết điếng người khi trông thấy cái mặt treo trên đó, thế vẫn chưa hết, khóe miệng nó bỗng kéo dài sang hai bên mang tai, mí mắt cong cong như đang cười. Trông gớm chết. May mà sau đó cánh quạt lập tức quay đi, phổi tôi lúc đó nghẹn lại như bị ai bóp chặt, muốn thở mạnh cũng không dám. Quay lại với cảnh tượng trước mắt, thứ tôi vừa thấy giống như là người, nhưng bị treo cứng ngắc trên cảnh quạt, nhưng mà nó có thể ngửa mặt lên và cười với tôi. Thật tâm thì nó giống như đang trêu tôi hơn, cố tình khiến tôi điên đầu và lấy đó làm thú vui.
Nghĩ vậy thực ra chưa thỏa đáng lắm, chọc tức tôi thì nó cũng không được gì, thay vì khiến tôi sợ hãi mà lùi xa, sao nó không ra đây kéo tôi vào, biết đâu tôi lại hợp khẩu vị nó. Bấy giờ tôi chưa sợ nó lắm, vì những chuyện tôi từng trải đáng sợ hơn nhiều. Cơ mà tôi lại không biết làm gì trong trường hợp này, nhìn mãi cũng chẳng phải cách, tốt nhất nên rời đi trước khi nó trở lên nguy hiểm, coi không nghe không thấy gì nữa.
Nếu một người phải đối mặt với nỗi sợ hãi, họ sẽ vừa nhìn nó vừa rời đi, với tôi cũng vậy, dù mắt vẫn dán vào khe cửa nhưng chân bắt đầu nhích từng chút một. Đề phòng mình quay lưng đi thì nó nhào tới tấn công. Nhưng tôi đếm cánh quạt một lúc, thấy không đúng lắm, hình như cánh thứ ba không còn treo gì nữa. Thiên địa ơi, đúng là thứ treo trên đó đã biến mất, lúc tôi dừng hình quan sát, trong khoảng lơ lửng giữa phòng chỉ còn lại sợi dây thòng lọng rủ xuống. Trán và gáy tôi lạnh toát đi, khoảng cách giữa tôi và cánh cửa chỉ tầm hơn một gang tay, bỏ chạy lúc đó gần như không kịp.
Ngay lúc một khuôn mặt ló ra sau cánh cửa, tốc độ còn nhanh hơn điện giật, tôi chỉ kịp thấy tia sáng trong phòng bị lấp đi, thế vào đó là thứ gì đó trắng trắng, với hai cái lỗ đen hấp háy, tư thế như sắp nhào ra khỏi cửa đến nơi. Tôi không kịp hiểu đang xảy ra chuyện gì, trong khi đầu óc hỗn loạn, khuôn mặt đó hiện ra như dọa chết khiếp tôi vậy. Trước khi nghĩ đến việc bỏ chạy, tay tôi liền túm lấy vặn cửa và kéo sầm nó lại. Tôi thở dốc trong vài giây, cảm giác sau cánh cửa lại trở về với tĩnh lặng, giờ thì tiếng “lọc cọc” cũng không còn nữa.
Sau thì tôi trở về phòng, từ đó tới nay tôi không bao giờ nghĩ đến việc sang nói chuyện với hàng xóm nữa. Nhưng mà vừa rồi tôi có hỏi một người cùng tầng với tôi, ở phòng 132, anh ta nói rằng, phòng 133 đã ba năm không ai thuê. Thỉnh thoảng chỉ có chủ nhà đến dọn phòng, có khi là hôm đó tôi gặp người chủ phòng, họ đang dọn dẹp nên không muốn tôi làm phiền. Tôi không tin, cái mặt người lúc đó tôi thấy là của ai, chẳng lẽ là chủ phòng đấy, nếu thật thì người chủ này điên rồi. 
Còn về tiếng nước chảy, người kia kể với tôi, từng có ai đó thuê phòng 133, nhưng sau đó chuyển đi không biết vì lý do gì, vội vã tới mức đồ đạc còn để lại hết. Chủ nhà liên lạc không được nên về sau đem chỗ đồ đạc đó nửa dùng nửa cho đi, trong số những đồ giữ lại, có một đôi găng tay cao su. Anh ta từng nghe chính chủ nhà đó kể, lúc dọn phòng thì nghe thấy tiếng nước chảy, vào nhà tắm kiểm tra vòi nước mới thấy đôi găn tay vắt thành bồn rửa mặt. Sợ có chuyện gì chẳng lành nên chủ nhà có lần đã vứt nó đi, nhưng thỉnh thoảng vòi nước vẫn tự chảy như vậy.

Chia sẻ